Bản Mông trên đỉnh Huồi Cọ

Bản Mông trên đỉnh Huồi Cọ
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương
 
Bản Mông trên đỉnh Huồi Cọ ảnh 2
Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương
 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ
 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương
 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ

 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ.
Ảnh: Hồ Phương

 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương
 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ
 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương
 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ
 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương

 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ
 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương
 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ
 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương
 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ

 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương
 
Nằm trên đỉnh núi Huồi Cọ, là bản của 100% người Mông này với 46 hộ dân, hơn 300 nhân khẩu. Nơi đây chưa có điện, chưa có đường bê tông, sóng điện thoại chập chờn và trường học vẫn đang là trường tạm. Ảnh: Hồ Phương Từ QL 16 lên với bản Huồi Cọ chỉ khoảng 3 km, tuy nhiên, trên quãng đường này ta sẽ phải vượt qua khá nhiều những cái hào được người dân tạo nên với mục đích ngăn trâu bò vào khu vực sản xuất. Ảnh: Hồ Phương Những mái nhà sa mu thâm nâu ẩn hiện giữa trập trùng xanh núi. Ảnh: Đào Thọ Những con đường trong bản được xếp từ những viên đá núi được người dân kỳ công mang về sắp đặt. Ảnh: Hồ Phương Dân bản vẫn giữ nhiều phong tục cổ xưa của dân tộc Mông như: tục giải hạn, tục mừng thọ... Những "vật thiêng" đơn giản của những lễ tục này vẫn thường được gắn trên vách, tường nhà. Ảnh: Đào Thọ Chiếc khèn vẫn gắn bó mật thiết với người Mông của bản Huồi Cọ. Ảnh: Hồ Phương Những chiếc giá để sản xuất giấy phong tục của người Mông được cất giữ cẩn thận để chờ đến vụ sẽ mang ra làm. Ảnh: Hồ Phương Gian bếp truyền thống của người Mông ở Huồi Cọ. Đến mùa đông, người trong gia đình sẽ quây quần bên trong gian bếp để sưởi ấm và hàn huyên. Điều đặc biệt, đây là bản trong số ít bản của người Mông có thói quen làm ghế mây để ngồi. Ảnh Đào Thọ Những vật dụng được gắn trên lưng những con ngựa để thồ hàng giờ đây được giữ lại làm vật lưu niệm. Trong những năm gần đây người dân bản Huồi Cọ không còn nuôi ngựa nữa. Ảnh: Hồ Phương Quả đào chín là đặc sản của người dân Huồi Cọ để tiếp khách trong những ngày tháng 7. Ảnh: Đào Thọ Cư dân bản Huồi Cọ ở trên độ cao từ 1200 đến gần 1500 m, đây là một trong những khu dân cư ở độ cao nhất Đông Dương hiện nay. Ảnh: Hồ Phương Hai người đàn ông của bản đang bào gỗ để làm những tấm ván thưng ngôi nhà cho gia đình mình. Ảnh: Đào Thọ Chanh leo đã bén duyên với người dân bản Huồi Cọ từ năm 2016. Hiện nay, đây là cây trồng chủ lực của đồng bào trên đỉnh núi cao này. Ảnh: Hồ Phương Một em nhỏ giúp bố mẹ thu hái chanh leo. Ảnh: Đào Thọ Một em nhỏ được mẹ địu lên nương rẫy. Ảnh: Hồ Phương Khu chăn nuôi tổng hợp của một gia đình ở bản Huồi Cọ. Ngoài những ngôi nhà thì các công trình khác cũng chủ yếu được làm bằng gỗ. Ảnh: Đào Thọ Mùa xuân đến hay những dịp hội bản, nam nữ trong bản thường tổ chức ném pao, thổi khèn cho nhau nghe. Ảnh: Hồ Phương Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương
Từ trên đỉnh núi nhìn xuống, nhìn rõ những thửa ruộng bậc thang, và QL 16 như sợi chỉ vắt qua từng con núi cheo leo. Ảnh: Hồ Phương

Theo baonghean.vn

Có thể bạn quan tâm

Lễ ăn mừng đầu lúa mới của đồng bào Raglai

Lễ ăn mừng đầu lúa mới của đồng bào Raglai

Đồng bào Raglai sở hữu một kho tàng tri thức dân gian đồ sộ, từ sử thi, truyện cổ, dân ca đến luật tục… Không chỉ vậy, đồng bào còn lưu giữ nhiều lễ hội dân gian đặc sắc như Lễ ăn mừng đầu lúa mới, lễ bỏ mả, các nghi lễ vòng đời… Trong đó lễ ăn mừng đầu lúa mới đã được công nhận là Di sản Văn hóa phi vật thể cấp quốc gia, khẳng định gái trị văn hóa sâu sắc và vai trò quan trọng trong đời sống, tinh thần của cộng đồng người Ragalai.

Món cà đắng lòng gà bọc lá chuối của người Jrai

Món cà đắng lòng gà bọc lá chuối của người Jrai

Ẩm thực của người Jrai ở Gia Lai luôn độc đáo với những món ăn ngon, dân dã, đậm nét truyền thống. Trong số đó, món cà đắng lòng gà bọc lá chuối nổi bật như một biểu tượng của sự sáng tạo và gắn kết với thiên nhiên.

Vui Tết rừng với đồng bào Mông Nà Hẩu

Vui Tết rừng với đồng bào Mông Nà Hẩu

Đến hẹn lại lên, cứ vào ngày cuối cùng của tháng Giêng hằng năm, đồng bào dân tộc Mông ở xã Nà Hẩu, huyện Văn Yên (Yên Bái) nô nức hội tụ tại các điểm trung tâm bản để tổ chức Lễ Cúng rừng hay còn gọi Tết rừng.

Gìn giữ món bánh bạc đầu truyền thống của người Sán Dìu

Gìn giữ món bánh bạc đầu truyền thống của người Sán Dìu

Văn hóa ẩm thực của người Sán Dìu tại Quảng Ninh sở hữu những đặc trưng riêng, thể hiện sự khéo léo, tinh tế trong chế biến, phối hợp các thực phẩm. Một trong những món ăn đặc sắc đó là bánh bạc đầu đã trở thành đặc sản nổi tiếng. Thưởng thức các món bánh thơm ngon và tìm hiểu về văn hóa độc đáo của người Sán Dìu ở vùng cao Quảng Ninh là trải nghiệm đáng nhớ.

Tái hiện lễ Khai hạ của đồng bào dân tộc Mường

Tái hiện lễ Khai hạ của đồng bào dân tộc Mường

Nằm trong khuôn khổ các hoạt động của ngày hội " Sắc xuân trên mọi miền Tổ quốc" xuân Ất Tỵ 2025, tại làng Văn hóa - Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội), đồng bào dân tộc Mường đến từ tỉnh Hòa Bình đã tổ chức tái hiện lễ hội Khai hạ đặc sắc.

Nghi thức lễ hát múa ăn mừng dưới cây bông của đồng bào dân tộc Thái

Nghi thức lễ hát múa ăn mừng dưới cây bông của đồng bào dân tộc Thái

Nằm trong khuôn khổ các hoạt động của ngày hội “Sắc xuân trên mọi miền Tổ quốc” xuân Ất Tỵ 2025, tại Làng Văn hóa – Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đồng Mô, Sơn Tây, Hà Nội) bà con đồng bào dân tộc Thái đến từ huyện Như Thanh, tỉnh Thanh Hóa đã tổ chức tái hiện trích đoạn nghi thức lễ hát múa ăn mừng dưới cây bông (Kin Chiêng Boọc Mạy) đặc sắc.

Chiêm ngưỡng vẻ đẹp trang phục truyền thống của người Dao Thanh Y

Chiêm ngưỡng vẻ đẹp trang phục truyền thống của người Dao Thanh Y

Người Dao Thanh Y sinh sống trên địa bàn tỉnh Quảng Ninh nhiều năm qua vẫn luôn giữ được bản sắc văn hóa riêng thông qua phong tục, tập quán hay nếp sinh hoạt hằng ngày và đặc sắc trong đó có bộ trang phục truyền thống của phụ nữ Dao Thanh Y là một di sản văn hóa độc đáo, mang đậm nét đặc trưng.

Lễ cúng rừng của người Mông nơi đại ngàn xanh Nà Hẩu

Lễ cúng rừng của người Mông nơi đại ngàn xanh Nà Hẩu

Đối với đồng bào dân tộc Mông ở xã Nà Hẩu (huyện Văn Yên, tỉnh Yên Bái), lễ cúng rừng hay còn gọi Tết rừng có từ khi tổ tiên di cư đến nơi đây lập làng, lập bản và trở thành bản sắc văn hóa, tín ngưỡng dân gian độc đáo riêng có.

Bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa

Bảo tồn, phát huy giá trị di sản văn hóa

Ngày 5/2 (tức mùng 8 Tết Ất Tỵ), tại xã Phong Phú, huyện Tân Lạc (Hòa Bình) diễn ra Lễ hội Khai hạ dân tộc Mường năm 2025. Đây là lễ hội dân gian truyền thống lớn nhất của dân tộc Mường, đồng thời trở thành nét sinh hoạt văn hóa tín ngưỡng không thể thiếu trong dịp Tết đến, Xuân về của người Mường ở Hòa Bình. Lễ hội thu hút hàng nghìn người dân, du khách trong và ngoài tỉnh đến tham gia.

Gìn giữ nghề dệt thổ cẩm trang phục dân tộc Thái ở Điện Biên

Gìn giữ nghề dệt thổ cẩm trang phục dân tộc Thái ở Điện Biên

Cộng đồng người Thái là một trong ba dân tộc chiếm phần lớn dân số của tỉnh Điện Biên. Nghề dệt thổ cẩm trang phục truyền thống của dân tộc Thái dù đã từng đối mặt với nguy cơ mai một nhưng hiện vẫn được gìn giữ. Những nghệ nhân lớn tuổi vẫn bền bỉ truyền nghề cho thế hệ trẻ từng họa tiết, hoa văn đặc trưng mang đậm bản sắc văn hóa dân tộc.

Hội làng mừng Gươl mới của đồng bào Cơ-tu thôn Aró. Ảnh: Khánh Nguyên

Người Cơ-tu vui hội mừng Gươl mới

Với đồng bào Cơ-tu ở thôn Aró, xã Lăng, huyện Tây Giang (Quảng Nam), Gươl là không gian sinh hoạt chung, có ý nghĩa quan trọng trong đời sống văn hóa tâm linh. Để chào mừng công trình trọng đại này, đồng bào Cơ-tu thường tổ chức lễ mừng Gươl mới, góp phần bảo tồn nét đẹp văn hóa cộng đồng.

Lễ sum họp của người M’nông

Lễ sum họp của người M’nông

Cứ từ 3 đến 5 năm, trong khoảng thời gian từ tháng 1 đến tháng 3, khi mùa màng thu hoạch xong, đồng bào M’nông ở tỉnh Đắk Nông lại tổ chức lễ sum họp nhằm cầu mong mưa thuận gió hòa, mùa màng bội thu, cuộc sống ấm no, hạnh phúc.

Gìn giữ nghệ thuật thêu, dệt thổ cẩm của người Dao Thanh Y

Gìn giữ nghệ thuật thêu, dệt thổ cẩm của người Dao Thanh Y

Nếu như người đàn ông đóng vai trụ cột trong đời sống của người Dao Thanh Y thì phụ nữ ở dân tộc này lại nắm giữ những giá trị không thể thay thế, là người nuôi dưỡng phát huy nguồn văn hóa truyền thống trong mỗi gia đình và rộng hơn là bản sắc của cả một dân tộc. Một trong những nét văn hóa của phụ nữ Dao Thanh Y ở thành phố Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh còn giữ lại được là nghệ thuật thêu, dệt thổ cẩm, thể hiện sự khéo léo, tài tình của phụ nữ.

Đồng bào Mông ở Sơn La rộn ràng đón Tết cổ truyền

Đồng bào Mông ở Sơn La rộn ràng đón Tết cổ truyền

Ở Sơn La, đồng bào Mông thường đón Tết cổ truyền (Nào Pê Chầu) sớm hơn Tết Nguyên đán 1 tháng, bắt nguồn từ tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên để giữ gìn nét văn hóa truyền thống, giáo dục cho con cháu luôn hướng về cội nguồn.

Độc đáo canh gà rượu Bâu bổ dưỡng của người Dao Thanh Y

Độc đáo canh gà rượu Bâu bổ dưỡng của người Dao Thanh Y

Tại chân núi Yên Tử, cộng đồng người Dao Thanh Y tuy không quá đông nhưng bà con nơi đây vẫn duy trì sinh hoạt và phát huy được nét đẹp văn hóa đậm đà bản sắc, trở thành một phần không thể thiếu khi nói về những giá trị văn hóa phi vật thể của thành phố Uông Bí, tỉnh Quảng Ninh.

Giữ lửa nghề dệt thổ cẩm truyền thống của đồng bào Mông trên đỉnh Hang Kia – Pà Cò

Giữ lửa nghề dệt thổ cẩm truyền thống của đồng bào Mông trên đỉnh Hang Kia – Pà Cò

Nằm trong vùng núi cao của huyện Mai Châu, tỉnh Hòa Bình, xã Hang Kia và Pà Cò là nơi sinh sống của cộng đồng dân tộc Mông, một dân tộc có nền văn hóa lâu đời với những giá trị truyền thống đặc sắc. Trong đó, nghề dệt, thêu thổ cẩm là một phần quan trọng trong đời sống của người dân nơi đây.

Nét đẹp văn hóa trong trang phục của phụ nữ Hà Nhì

Nét đẹp văn hóa trong trang phục của phụ nữ Hà Nhì

Với sự tài hoa trong nghệ thuật thêu, can, ghép vải trên trang phục, người Hà Nhì đã tạo ra nét độc đáo riêng cho trang phục truyền thống của dân tộc mình, góp phần tạo nên sự đa dạng, phong phú trong bản sắc văn hóa các dân tộc tỉnh Điện Biên.

Kinh lá buông - “báu vật” của đồng bào Khmer An Giang

Kinh lá buông - “báu vật” của đồng bào Khmer An Giang

Là một trong Tam bảo của Phật giáo Nam Tông Khmer, kinh lá buông được xem như “báu vật” có giá trị đặc biệt trong đời sống tâm linh của đồng bào Khmer vùng Bảy núi An Giang. Kinh lá buông không chỉ là tài liệu ghi chép về các nghi lễ tôn giáo mà còn là kho tàng tri thức về văn học, y học, lịch pháp cũng như những câu chuyện dân gian phản ánh cuộc sống của cộng đồng.

Đặc sắc trang phục truyền thống của phụ nữ Pà Thẻn

Đặc sắc trang phục truyền thống của phụ nữ Pà Thẻn

Là dân tộc sống lâu đời trên vùng núi cao, người Pà Thẻn vẫn lưu giữ được nhiều nét văn hóa truyền thống, đặc biệt là trang phục của phụ nữ với màu sắc, họa tiết hoa văn đặc trưng, tạo nên nét độc đáo riêng.

Đặc sắc lễ mừng cơm mới của đồng bào Mường ở Miền Đồi

Đặc sắc lễ mừng cơm mới của đồng bào Mường ở Miền Đồi

Lễ mừng cơm mới là một trong những nghi lễ truyền thống quan trọng và mang ý nghĩa văn hóa sâu sắc của đồng bào dân tộc Mường. Đây là dịp để tạ ơn thần linh, tổ tiên đã ban cho một vụ mùa bội thu, đồng thời cũng là cơ hội để cộng đồng gắn kết, gìn giữ và phát huy bản sắc dân tộc.

Ẩm thực của người Ê-đê

Ẩm thực của người Ê-đê

Người Ê-đê trên Cao nguyên Đắk Lắk không chỉ có truyền thống văn hóa lâu đời mà còn có nền ẩm thực đặc sắc với những món ăn độc đáo, là sự hòa quyện của hương vị núi rừng. Ẩm thực của người Ê-đê là sự hòa trộn tinh tế của các loại thực phẩm sẵn có của địa phương, các loại thảo mộc, gia vị cùng phong cách nấu nướng và chế biến đặc biệt.