![]() |
Amí San đang hoàn thiện tấm khăn thổ cẩm để giao cho khách hàng. |
Cũng là người gắn bó và yêu nghề dệt thổ cẩm, mặc dù là một giáo viên tiểu học, thế nhưng sau mỗi giờ lên lớp, Amí San lại say sưa dệt những chiếc khăn, túi, áo... Hơn 2 năm nay, sau khi nghỉ hưu bà có thêm thời gian để thỏa niềm đam mê với nghề. Mỗi ngày, sau khi dọn dẹp nhà cửa, lo cơm nước cho chồng và hai người con, Amí San lại ngồi vào khung dệt. Với bà, nghề dệt đã ăn sâu vào tiềm thức, nếp sống. Bây giờ, dù việc dệt thổ cẩm đã đơn giản hơn trước vì chỉ cần mua sợi đã được nhuộm màu công nghiệp, thế nhưng, để tạo nên một tấm khăn bà cũng phải mất gần 10 ngày cặm cụi bên khung dệt. Đặc biệt, phải kết hợp một cách khéo léo, tỉ mỉ các sợi chỉ có màu sắc khác nhau, từ hàng dọc đến hàng ngang. Hiện nay, hoa văn trên thổ cẩm cũng khá đa dạng, đó không chỉ là hình ảnh cách điệu của ngọn núi, dòng sông, muông thú, cỏ cây hoa lá mà còn đến những chữ cái, con số, tên người, địa danh… tất cả đều gần gũi, thân thuộc với đồng bào dân tộc thiểu số ở các buôn làng.
![]() |
Bà H’Biăm H’đơk đang dệt những chiếc túi theo đơn đặt hàng. |
Không muốn nghề dệt thổ cẩm mai một theo thời gian, trong khi thế hệ trẻ mải mưu sinh, không mấy mặn mà với dệt thổ cẩm thì bà H’Biăm vẫn răn dạy và truyền nghề cho 2 người con gái của mình, trong đó có một người đang theo nghề dệt là chị H’Pơr. Hiện nay, hằng ngày hai mẹ con bà vẫn nhận các đơn hàng mà chủ yếu là đặt làm túi xách và khăn trải bàn để kiếm tiền chi tiêu cho cuộc sống. Những lúc rảnh rỗi, bà H’Biăm lại dạy nghề cho các cháu gái để lưu giữ truyền thống của gia đình cũng như của dân tộc. Còn Amí San bày tỏ tiếc nuối là nhà không có con gái để truyền nghề, trong khi đó, ở buôn Alê A hiện có rất ít cô gái trẻ biết đến nghề dệt, gắn bó với nghề lại càng khó hơn.
Đó cũng là điều trăn trở của bà H’Biăm và Amí San về mong muốn giữ một phần sắc màu văn hóa của dân tộc mình cho con cháu mai sau.